Tuesday, October 24, 2017

Chiều Văn Học: Ra Mắt Tác Phẩm Chữ Nôm Và Ngày Tháng Buồn Hiu

Mời quý vị xem video Chiều văn học gồm thơ nhạc và giới thiệu tác phẩm Ngày Tháng Buồn Hiu của tác giả Ngọc Ánh (ở phút 13'52) và lời phát biểu của tác giả được tổ chức tại Câu lạc bộ Văn Hoá Paris ngày 4/12/2016. 

Monday, October 23, 2017

Khúc Tango Trắng - Nhạc Phổ Thơ Hồng Thúy

Chuyện Sủ Nhi - Nguyễn Ngọc Tư


Chuyện thăng tiến nhanh tuyệt đối chẳng phải vì Sủ Nhi là cháu ruột của viện trưởng, con trai của tỉnh trưởng, em vợ của phó bộ trưởng, mà hoàn toàn bởi tài năng xuất chúng của nó. Má nó, quá tự hào về thằng con đã phải đi thẩm mỹ viện nhiều lần, để thu gom cánh mũi lại, vì mũi phồng quá mức, bởi sự nở không ngừng. 
Cả nhà Sủ Nhi hạnh phúc thì đương nhiên rồi, nhưng nhiều khi tự vả vô mặt mình, bởi tưởng đang mơ.
Ai mà dè được thằng nhỏ đã từng nhấn nước chết mèo, vặt trụi lông đuôi chó, cho gà nuốt dây thun, nhái tướng đi của bà Bốn Cụt bán vé số, chạy xe tạt nước cống vào người đi đường, cái thằng mà thiên hạ xúm nói “Cái đồ vô cảm đó chừng lớn lên chỉ có nước đi phá làng phá xóm...”, giờ lên tivi nhận giải công chức ưu tú trong lãnh vực cứu thua. 
Chính Sủ Nhi cũng không thể tin được, bởi lưu ban suốt hồi phổ thông, và mảnh bằng đại học cũng do mua chợ đen mà có. Ngay hồi đầu năm thôi, nó mần thử phó giám đốc một bệnh viện, đã bị người ta vây đánh khi ưu tiên xếp lịch mổ bướu thịt cho một yếu nhơn, trong khi chục ca bịnh nặng ngàn cân treo chỉ đang chờ, với lý do “làm đúng qui trình”.

Vụ đó báo chí làm rùm beng teng xeng lên, khui luôn chuyện có lần nó bút phê vô bệnh án “Chết vì tắt thở”. May nhờ ba má nó dàn xếp kịp, nhưng nhờ vậy mà ông bác ở Viện chữ Nhà nước phát hiện ra nhân tài ngay trong nhà mình. 

Sủ Nhi chính thức bước vô tòa lầu bự chà bá lửa, gia nhập vào đội quân gần một trăm viện sĩ, những người gần như cả đời gom não để sáng tạo ra những cụm từ, những câu chữ mang tính Nhà nước cao.
Thằng Sủ Nhi từng thắc mắc tính Nhà nước là tính gì, thì ông bác nói khó mà định nghĩa được. Sủ Nhi càng thấy khoái tỉ, bởi những thứ không có định nghĩa thì mông lung, nó làm sai bét cũng chẳng ai bắt bẻ. Nó linh cảm mình mà mần viện sĩ viện đó thì như xe cọp xoáy nòng, Ferrari đổ đầy xăng.


Vào buổi sáng đầu tiên nhận việc, Sủ Nhi nhận được đơn đặt hàng bên Sở Bảo Vệ, nhân viên của họ tung cước một tiếp viên trên máy bay, gái đó nằm vạ đòi xin lỗi. Và Sủ Nhi phán luôn khỏi cần nghĩ chi lâu: “Cứ nói mình duỗi cẳng cho máu chảy đều, là êm ru bà rù hết!”. 

Nhưng Sủ Nhi khẳng định tên tuổi phải từ vụ gỡ bàn thua trông thấy cho Sở Cầu đường bởi cây cầu mới xây đã sập, nó phán: “Do biến động bất ngờ của dòng chảy cùng với độ lún khó lường của lòng sông”. Không học một ngày nào, nhưng thằng nhỏ nắm bắt nghề rất nhanh, bí quyết ở chỗ chữ phải có độ mông lung cao, và phải vô cùng linh hoạt.

Như khẩu quyết thần thánh của ông bác viện trưởng truyền lại, chữ của viện này phải như nước chảy không ai bẻ được, chữ phải như bóng không ai bắt được. Một viện sĩ giỏi thì biết thay chữ “tụt hậu” bằng “phát triển chậm nhưng mà chắc”, cái đó Sủ Nhi phần năng khiếu từ trong máu, phần được ông bác viện trưởng truyền chiêu, nên nó cũng sáng tạo hơn người.

Sở Đi Lại để xảy ra bộn tai nạn xe cộ, Sủ Nhi cho mấy chữ: “Số lượng tai nạn trong khuôn khổ cho phép”. Chỉ nhiêu đó thôi mà phần thưởng của Sở không bị cắt xíu nào. Cũng vậy, Sở Sức Khỏe tai qua nạn khỏi sau 1 năm bệnh dịch tràn lan, chỉ bởi một câu của Sủ Nhi tháo cũi sổ lồng: “Tuy dịch bệnh xảy ra nhưng vẫn trong tầm kiểm soát”.

Tiếng tăm Sủ Nhi lên cao, Viện chữ Nhà nước càng được trọng vọng. Hôm kỷ niệm 80 năm lập viện, người ta khẳng định lần nữa sự đóng góp vô cùng bự của từng viện sĩ, giúp cho thiên hạ tránh được đại loạn, bởi mỗi tế bào não ưu việt của họ đã sản sinh ra bao cụm chữ lay động lòng người, xoa dịu vết thương, hàn gắn nỗi đau, như: “Lỗi do cơ chế”, “Sai sót trong thiện chí”, “Khuyết điểm mang tính khách quan cao”.

Viện trưởng, người góp phần sáng tạo ra những cụm từ mang tính mỹ cảm ngút trời ấy, vốn đau đáu lo lớp hậu sinh chưa có ai xứng đáng để giao viện lại, may phát hiện ra thằng cháu mình, cảm thấy ưng bụng vô cùng. Nhưng không phải là không chạnh lòng, khi mỗi lễ Tết về, khách nườm nượp đổ về phòng thằng cháu, nhằm bày tỏ lòng biết ơn, nhờ nó mà ghế ai cũng vững như bàn. 

Ngoi lên cao, kẻ ghen ăn tức ở cũng nhiều. Có lần thằng Sủ Nhi bị họ bắt quả tang đang chơi xếp hình với chục ngoài mỹ nữ, ai cũng nghĩ phen này nó chết chắc, nhưng thế nào mà lỗi cuối cùng là do “Chưa được chừng mực trong công tác gần gũi quần chúng”.
Cũng năm đó, Sủ Nhi say rượu lái xe vô đường ngược chiều bị chụp hình đăng báo, trong bản kiểm điểm đầy nước mắt, nó kêu mình “Xác định phương hướng chưa được sâu sắc”. 
Chỉ duy nhất một lần Sủ Nhi phải chịu thua, khi có một em ngắn ngủn tới nhà mang theo một que hai vạch bắt đền nó.

Dù chữ nó có ảo diệu cỡ nào, kiểu như “Rút chậm một nhịp so với thời đại”, thì cuối cùng nó cũng bị em Ngắn nhốt vô tờ hôn thú, chỉ bằng một câu trần trụi hơn: “Tía tui là vụ trưởng, cưng tính sao thì tính!”. Sủ Nhi còn biết tính gì, đầu hàng vô điều kiện. 

Ông Trời như thấu hiểu nỗi đau của nó khi có cô vợ ngắn quá cỡ, nên đền bù xứng đáng. Năm sau, Sủ Nhi một bước lên viện trưởng, bởi ai cũng thấy không cất nhắc nó sớm, là có tội với non sông! 

Nguyễn Ngọc Tư

Trách Chi Thiên Địạ Vô Tình - Đỗ Công Luận

Cảnh Báo “Hội Chứng Tiệm Làm Tóc” Dẫn Đến Đột Quỵ Khi Gội Đầu Ngoài Tiệm


Anh Dave Tyler 45 tuổi, ở Anh sau khi gội đầu ở ngoài tiệm đã có cảm giác đau đầu, rồi bị tê liệt và gục xuống. Các bác sĩ nhận định anh Dave đã mắc “hội chứng tiệm làm tóc” dẫn đến đột quỵ.

Đây là một loại chấn thương cực kỳ nguy hiểm xảy ra do tư thế ngả đầu ra sau khi gội đầu ở ngoài tiệm. Những chiếc ghế tựa này có điểm tựa cổ rất nhỏ, sức nặng của đầu sẽ khiến các mạch máu bị chèn ép và rách, nhất là nằm trong thời gian dài, dẫn đến việc hình thành các cục máu đông, cản trở máu lên não, gây nên đột quỵ.

Anh Dave Tyler nhờ được cấp cứu kịp thời đã giữ được mạng sống nhưng đã phải trải qua 3 tháng điều trị tại Bệnh viện Thần kinh học và giải phẫu thần kinh ở Anh. Hiện giờ di chứng để lại cho Dave sau cơn đột quỵ là thị lực bị ảnh hưởng khiến anh không thể lái xe và đi lại bình thường.

Để phòng ngừa bị đột quỵ khi đi gội đầu ngoài tiệm, hãy chắc chắn rằng bạn được gội đầu trong một bồn gội đầu thoải mái với chiều cao của mình hoặc trong một chiếc ghế có thể điều chỉnh được độ cao. Đồng thời chú ý dùng khăn gấp lại và kê ở sau gáy để giảm áp lực lên mạch máu ở phần này. 
Thuật ngữ “hội chứng tiệm làm tóc” đã được nhà thần kinh học người Mỹ Michael Weintraub sử dụng vào năm 1993 khi ông mô tả 5 phụ nữ trong độ tuổi 54-84 bị đột quỵ, phải nhập viện sau khi đi gội đầu ngoài tiệm.  

Đột quỵ xảy ra khi dòng máu cung cấp lên một phần não bị đột ngột ngưng trệ (tắc mạch) hoặc có một mạch máu trong não bị vỡ (vỡ mạch). Đột quỵ gây ảnh hưởng lên phần não mà mạch máu đó nuôi dưỡng. 
Nguồn:  http://tamsugiadinh.vn

Building On Roofs


Rooftop bar, Mumbai  

Football Field, Tokyo, Japan 

Garden, Chicago City Hall   

Pool, Singapore   

View from the roof, Singapore
   
Rooftop bar Bayan Tree Hotel, Bangkok  

The roof of an apartment building in Barcelona, Spain  

 View of Paris from the upper terraces of the Eiffel Tower 

Restaurant on the roof of the Lebua Hotel, Bangkok, Thailand   

Rooftop pool of Joule Hotel, Dallas, USA   

Wooden roof and a swimming pool, Grand Hotel Central, Barcelona, Spain 

[Fun Funky]

Sunday, October 22, 2017

"Thực Tế" Ở Mỹ Khác Với "Thực Dụng" Ở Việt Nam Như Thế Nào ?


Có một lần, một người bạn Mỹ dạy học chung với tôi bảo với tôi rằng: “Người Việt Nam bọn mày lúc nào cũng bảo người Mỹ bọn tao sống thực dụng. Bọn tao không sống thực dụng mà sống thực tế. Tao ở VN hơn chục năm nay thấy người Việt Nam mới sống thực dụng“.
Hơi nóng mặt, tôi hỏi lại: “Thế mày định nghĩa thế nào là thực tế, thế nào là thực dụng?” Bạn tôi bảo: “Sống thực tế là hiểu rõ thực trạng cuộc sống, không mơ mộng hão huyền hay tìm cách trốn tránh thực tại.

Sống thực tế là hiểu rõ năng lực và giá trị thực của bản thân để có thể phát huy tốt nhất khả năng của mình.
Còn sống thực dụng là bất chấp thực tế, bất chấp năng lực thực sự của mình ra sao mà chỉ chăm chăm giành được cái lợi nhỏ trước mắt, ngoài ra mặc kệ hậu quả sau này nghiêm trọng thế nào.” Đã từng sống ở Mỹ một thời gian dài, tôi biết bạn tôi nói đúng.

Ở Mỹ, học sinh học vừa sức, không nhồi nhét, không quan tâm đến thành tích và cũng không có khái niệm trường chuyên lớp chọn. Bằng cấp đối với họ chỉ là một tờ giấy chứng nhận rằng họ đã đạt yêu cầu về mặt kiến thức lẫn chuyên môn ở một trình độ nhất định, không có gì ghê gớm cả. Cái họ quan tâm là trên thực tế, năng lực và kiến thức của anh có tương xứng với bằng cấp và vị trí của anh trong xã hội hay không. Ở Việt Nam thì bằng cấp và thành tích là thước đo quyết định địa vị cũng như thu nhập. Cha mẹ ép con cái học cố sống cố chết để vào trường chuyên lớp chọn rồi vào đại học. Học xong đại học thì phải cố bơi cho được cái thạc sĩ. Tất cả không phải vì kiến thức mà chỉ vì chỗ đứng trong xã hội. Kết quả là học được gì không quan trọng, có sử dụng được không cũng không quan trọng, thậm chí bằng giả cũng chả sao. Cái quan trọng nhất là kiếm sao cho được nhiều tiền.

Ở Mỹ, mỗi lần một công trình được thi công, người ta phải tính toán sao cho thiên nhiên ở đó bị ảnh hưởng ở mức thấp nhất, hệ cân bằng sinh thái ít bị tổn hại nhất, môi trường sống của người và động thực vật không bị phá hoại vì họ hiểu được một vấn đề thực tế rằng tài nguyên thiên nhiên là những di sản vô giá bắt buộc phải bảo tồn cho thế hệ sau.

Còn ở Việt Nam, miễn là kiếm được ít tiền bỏ túi, người ta sẵn sàng xả độc ra biển, hút cát dưới sông, phá rừng xây thuỷ điện, thậm chí sang bằng cả một khu bảo tồn sinh thái độc đáo để xây resort, gắn cáp treo bất chấp hậu quả về sau.

Ở Mỹ, người dân quan tâm đến bầu cử, đến chính trị vì họ biết họ có quyền công dân cũng như mọi quyết định chính trị của họ đều ảnh hưởng trực tiếp đến chất lượng cuộc sống của gia đình họ.

Ở Việt Nam, người dân chỉ lo kiếm tiền vun đắp cho bản thân được ngày nào hay ngày nấy. Họ thờ ơ dửng dưng với những bất công tiêu cực của xã hội miễn sao những điều đó không xảy ra với họ là được. Tham nhũng tràn lam, nợ công tăng vot, doanh nghiệp quốc doanh thất thoát nghìn tỉ…đối với họ đều không phải là vấn đề đáng bận tâm nếu ngày mai vẫn còn bia để dô dô.

Ở Mỹ người dân thể hiện lòng yêu nước bằng cách gắn lợi ích cá nhân với lợi ích cộng đồng và sự cường thịnh của quốc gia. Họ không làm những điều có lợi cho bản thân nhưng đi ngược lợi ích cộng đồng.

Ở Việt Nam, người ta thể hiện lòng yêu nước bằng cách ngồi tự hào khoe khoang bề dày lịch sử dân tộc với những chiến công của tổ tiên, hoặc lên cơn mê sảng vì một giải bóng đá khu vực hoặc lên mạng không tiếc lời thoá mạ một thằng Tây nào đó dám cả gan nói xấu VN. Còn lại họ thản nhiên dùng đủ mánh khoé xấu xa để giết đồng bào mình và trục lợi từ việc đó từ việc rải đinh ra đường cho tới việc bơm hoá chất độc hại vào thực phẩm.

Ở Mỹ, người dân cân bằng cuộc sống bằng niềm tin tôn giáo. Họ đến nhà thờ để tìm sự yên bình trong tâm trí và sinh hoạt cộng đồng giúp đỡ những người cùng đức tin.

Ở Việt Nam, người ta đi lễ chùa, đền, miếu cầu tiền bạc, cầu trúng số, cầu thi đậu, cầu chức quyền … như thể thánh thần sẽ vì những thứ hương hoa xôi thịt rẻ tiền mà thoả mãn lòng tham không đáy của đám người trần mắt thịt.

Ở Mỹ, những dịp cưới hỏi hay ma chay, giỗ chạp là những sự kiện riêng tư. Họ tổ chức đơn giản, trang trọng và chỉ mời những người thực sự có ý nghĩa với họ.

Ở Việt Nam, ma chay hiếu hỉ cưới xin là những dịp tốt để làm rùm beng tốn kém vừa để chứng tỏ với thiên hạ vừa để kiếm tiền mừng.

Ở Mỹ, người ta dạy trẻ con cách tự lập, cách ứng xử giao tiếp, cách bảo vệ bản thân không bị xâm phạm, cách thoát hiểm … những kĩ năng thực tế con người cằn để tồn tại và phát triển trong xã hội.

Ở Việt Nam, người ta nhồi vào đầu bọn trẻ một mớ kiến thức cao siêu nhưng vô dụng với đích đến là những bằng cấp.

Ở Mỹ, người ta đánh giá trí thông minh và năng lực của con người qua sự sáng tạo, phát minh và đóng góp cho xã hội. Anh là ai không quan trọng, miễn sao anh có đóng góp cho xã hội thì anh sẽ được sự công nhận và tưởng thưởng xứng đáng.

Ở Việt Nam, năng lực của con người được đánh giá qua, gốc gác, sự khôn lỏi ma lanh và khả năng dùng thủ đoạn để thăng tiến. Đóng góp cống hiến là chuyện hết sức xa vời.
Lối sống thực tế và lối sống thực dụng không hề giống nhau mặc dù chúng dễ gây ra nhầm lẫn. Lối sống thực tế mang đến những sự phồn vinh vững mạnh và lâu dài vì nó được xây dựng trên nền tảng vững chắc của những giá trị thực.

Ngược lại lối sống thực dụng triệt tiêu và đảo lộn những giá trị thực tiễn để tạo ra cái lợi nhỏ trước mắt để lại những tác hại khôn lường. Chọn lối sống thực dụng, chúng ta sẽ phải trả một cái giá rất đắt cho lựa chọn thiếu sáng suốt này.

(Vien Huynh)
baotiengdan.com

Thoáng - Thoảng - Trầm Vân

Nguồn Đầu Tư Tốt Nhất


Trong cuộc đời người đàn ông, có một nguồn đầu tư tốt nhất mà quý ông nào cũng nên khai thác, không phải là tiền bạc, nhà cửa hay cổ phiếu, mà đó là một phụ nữ chuẩn mực.

Một người phụ nữ thế nào sẽ tác động và hình thành nên một người đàn ông như thế. Đến Warren Buffett cũng nói, cả đời người đàn ông, nguồn đầu tư đem lại lợi nhuận nhất chính là chọn đúng người phụ nữ của đời mình.
Thế nên, nếu gặp được một người phụ nữ tốt, cánh mày râu hãy chuẩn bị sẵn sàng để thay đổi cuộc đời!

Cuộc đời một người đàn ông, có thế đứng cao hay không, có thể tiến xa hay không, được quyết định bởi việc có gặp được người phụ nữ tốt hay không.
Người phụ nữ này có thể là bạn gái, là vợ, cũng có thể là tri kỷ, có thể là tình nhân cả đời không thể rời xa! Cho dù người đó thuộc nhóm nào ở trên đi nữa, quan trọng nhất vẫn là, trái tim của các bạn luôn ở cạnh nhau!

Nhà triết học người Đức Ludwig Andreas Feuerbach nói rằng: "Yêu chính là thành tựu của một con người!"
Với cánh mày râu, có thể tu dưỡng và đạt đến mức độ cảnh giới nhất định, mấu chốt quan trọng năm ở việc bên cạnh có một người phụ nữ hiền thục dịu dàng, lương thiện, thấu hiểu người khác.

Một người đàn ông tốt luôn có một người phụ nữ tốt hỗ trợ, quan tâm, đánh giá cao và phải tu dưỡng rất lâu mới được. Không có một người phụ nữ tốt làm hậu phương, không dễ để có một người đàn ông tốt.
Dưới đây là 5 mẫu phụ nữ cánh mày râu nên chân trọng.

1. Có hiểu biết
Giống như tất cả những người phụ nữ trưởng thành khác, một phụ nữ thuần túy, có hiểu biết sẽ có một quá trình trải nghiệm từ thời con gái thuần khiết, non nớt, mơ mộng cho đến những va chạm, trưởng thành với cuộc sống.

Họ cũng có những lúc vui, buồn, đau khổ, yêu, ghét, mù quáng… Cũng chính nhờ có những trải nghiệm đó, họ sẽ sâu sắc, thuần túy, dịu dàng, hiểu biết, khôn ngoan, tự tin và chững chạc hơn những cô gái nông cạn hoặc những cô gái kiêu căng, nông nổi, thiếu hiểu biết.

Những người phụ nữ như thế này sẽ có tầm nhìn sâu rộng, có thể bao dung như biển cả dung nạp trăm sông, yêu thương và trung thành với cảm xúc chân thành trong nội tâm của chính mình. Họ sẽ không dễ dàng đánh mất bản thân trước những cám dỗ ở đời.

2. Chững chạc, có nhân cách tốt
Những yêu cầu về mặt nhân cách, tinh thần luôn được đề cao hơn yêu cầu về mặt vật chất. Một phụ nữ có phẩm chất tốt là người có tư tưởng, có nhân cách tốt, trái người với nhóm tính cách nông cạn, dung tục.
Họ là những người rất chú trọng đến sự giao lưu có chiều sâu về nội tâm, có những nguyên tắc sống và cá tính hơn người bình thường.

Những người đàn ông lọt vào mắt họ có thể không phải là người thành công lừng lẫy nhưng nhất định phải có tiềm lực.

Họ biết đàn ông trên thế giới này chiến đấu đơn độc là điều không dễ dàng, vì thế, họ có thể dùng ánh mắt và trái tim bao dung để tiếp nhận cố gắng của người đàn ông, sự nỗ lực phấn đấu của người đàn ông hoặc thậm chí là thất bại…

3. Không tham lam
Gặp được mẫu phụ nữ này là phúc phận của người đàn ông. Một phụ nữ không tham lam sẽ dễ dàng biết đủ. Nội tâm sâu sắc, sự dịu dàng của họ quan trọng hơn sức nặng của vật chất. Trong xã hội hôm nay, phẩm chất này càng trở nên "hiếm có", vô cùng cao quý.

Sống với tâm thái không mưu lợi, người phụ nữ có thể dễ dàng ứng phó với mọi thách thức và cám dỗ trong cuộc sống. Họ sẽ không dễ dàng vì lợi ích mà quên tình nghĩa, vì tiền tài mà quên tình cảm, càng không bỏ rơi chồng khi anh ta rơi vào tình cảnh khó khăn.
Họ tự hào khi chồng thành công nhưng không phủi tay khi chồng thất bại, ngược lại, họ sẽ là điểm tựa, cổ vũ, động viên chồng vượt qua chướng ngại vật trong đời.

4. Chân thành, có tấm lòng khoan dung, độ lượng
Trong quá trình không ngừng giác ngộ, tu luyện, hoàn thiện bản thân, người phụ nữ chân thành, có trái tim bao dung sẽ có thể truyền cảm hứng tốt đẹp đến người đàn ông và những người bên cạnh mình. Họ không hà khắc, thấu hiểu và biết điều, không kén cá chọn canh.

Đứng trước người đàn ông của mình, có những lúc họ sẽ nói nhiều, đó là bởi người đàn ông chưa biết cách thể hiện tình yêu dành cho vợ vốn để trong lòng qua lời nói.
Mẫu phụ nữ này có thể tiếp thêm tự tin, động lực, dũng khí, sự can đảm, kiên cường cho người đàn ông của mình, nhưng không yêu cầu anh ta phải khai thiên lập địa mà làm những việc ý nghĩa, nên làm…


5. Hiền thục, thấu hiểu người khác
Chung sống với mẫu phụ nữ này người đàn ông sẽ có cảm giác thoải mái, dễ chịu như thể gió xuân phảng phất qua mặt, len lỏi vào từng hơi thở của cuộc sống vậy. Trước mặt người phụ nữ như thế, cánh mày râu có thể sống vui vẻ, sống thật với chính mình, buông thả hết mình, như một đứa trẻ vô tư.

Sự mệt mỏi, gánh nặng, ưu phiền, những điều chưa hài lòng, hối hận, áp lực… mà người đàn ông phải đối mặt sẽ được hóa giải bằng sự thấu hiểu, cảm thông, chia sẻ của người phụ nữ hiền thục, biết nghĩ cho người khác.
Họ vừa là nước, có thể dùng hòa, vừa là lửa, có thể thiêu đốt người đàn ông của mình. Sức hút của họ chính là nằm ở sự dịu dàng và vô cùng hiểu chồng.

Nếu bên cạnh bạn có một người phụ nữ như vậy, nhất định cần giữ cho thật chặt, nhất định cần nâng niu trân trọng, đối xử tốt cả đời. Bởi rất nhiều quý ông khác đang ghen tị với bạn đấy!
Theo Diệp Anh
Trí thức trẻ

Còn Gì Đâu Để Hơn Thua - Đỗ Công Luận

Saturday, October 21, 2017

Câu Chuyện Của Một Người Chồng Có Bồ


Có một người đàn ông có vợ, tâm sự rằng, anh ấy và vợ lấy nhau đã 5 năm, có với nhau 2 mặt con. Vợ nói chung là, không có điểm gì đáng trách. Song, anh ấy vẫn có bồ.


Nói về cô bồ thì, không có gì hơn vợ. Nhưng không có thì cảm thấy thiếu. Anh ta nói, chuyện gì cũng có lý do của nó. Và dưới đây, là một trong số những lý do đó:
 - Hai vợ chồng lấy nhau lúc còn khó khăn. Khi đó, cả 2 cùng phải tiết kiệm nhiều thứ. Tằn tiện nuôi con. Sau này, khi cuộc sống khá giả hơn, vợ dường như vẫn giữ thói quen tiết kiệm, mà đối với điều kiện kinh tế hiện tại, có thể được xem là… ki bo.

Muốn hai vợ chồng đi ăn nhà hàng: Vợ chỉ chọn nhà hàng tầm trung, muốn gọi rượu vang, vợ chỉ gọi 1 ly. Vợ bảo: Đồ ăn cũng chỉ vào miệng rồi trôi đi. Ăn ngon đâu cần đắt, ăn no là được. Tiền bạc không được lãng phí, phải để dành lo cho tương lai các con.

Còn bồ thì sao? Đi ăn nhà hàng, bồ chọn nhà hàng ngon nhất, đắt nhất. Khi gọi rượu, bồ gọi cả chai, để cả 2 thưởng thức. Bồ nói: Ăn uống là nghệ thuật, thế nên sự lựa chọn phải tinh tế. Chỉ thế thôi, anh đã thấy thoải mái với bồ, nặng nề với vợ.
 - Anh mua cho vợ một cái túi xách hàng hiệu. Vợ than vãn suốt cả tháng liền là lãng phí. Nghĩ sao mua một cái túi mấy chục triệu? Bây giờ có những hàng tầm trung, vẫn đẹp và giá lại mềm.

Còn bồ thì sao? Anh mua cho bồ một cái túi y chang vợ. Bồ mừng ra mặt. Hạnh phúc trào dâng hai mí mắt, phát khóc luôn. Nhảy vào ôm hôn, nói anh thật tuyệt vời.
 - Về chuyện ngoại tình, vợ nói: Nếu anh có người đàn bà khác, em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh. Bồ bảo: Em chỉ cần có anh bên cạnh, anh có vợ, có con cũng không sao. Vì em yêu anh. Đối với vợ, anh phải giấu bồ. Còn đối với bồ, anh chẳng khi nào phải giấu vợ.

Sơ sơ là như thế, anh đã thấy vợ chẳng thể bỏ, bởi còn có con. Còn bồ là tình yêu, ở bên bồ, anh thoải mái hơn nhiều.
Tôi nói với anh rằng: Liệu bồ có bên anh khi khó khăn, lúc sa cơ lỡ vận? Anh bảo: Thì chắc gì khi sa cơ lỡ vận, vợ cũng sẽ bên anh? Nói chung lúc khó khăn, thì như nhau cả.

À hóa ra là anh đã quên, ngày anh chỉ là thằng sinh viên quèn, lương ba cọc ba đồng, công việc thì nay đây mai đó, chị đã vất vả cùng anh trải qua những ngày khốn khó như thế nào? Chị nhịn ăn mua cho anh cái áo sơ mi để đi làm ngày đầu tiên.

Lúc áo chị bị rách, sờn đường chỉ ở tay áo, chị cặm cụi khâu chứ nào đâu dám mua đồ mới. À hóa ra là anh đã quên, ngày sinh đứa con đầu lòng, chị đi đẻ phải nhảy xe ôm, trong túi có vài chục nghìn. Vừa đi vừa khóc, không phải vì đau đẻ mà là vì lo không có đủ tiền thì người ta không cho vào đẻ.
À hóa ra là anh đã quên rằng chị cũng xinh đẹp, chị cũng trẻ trung, chị cũng ngọt ngào. Nhưng vì anh, vì miếng cơm manh áo, chị phải hy sinh biết bao, để bây giờ, nhà có của ăn của để… chị vẫn giữ thói quen tằn tiện?


Quần áo anh vứt ở nhà bồ, cô ta mang ra tiệm giặt ủi. Quần áo anh ném trên giường hai vợ chồng, ngày ngày chi cặm cụi giặt tay, vì sợ giặt máy, đồ đắt tiền của anh bị hỏng. Mang ra tiệm giặt một lần, chị thấy giặt không sạch, nên chẳng dám giao quần áo của chồng cho người ngoài.

À thì ra anh đã quên, người vợ mà anh phát chán ngày hôm nay, trước đây, anh đã từng phải giành giật với bao người đàn ông khác.
À thì ra có một điều mà anh không biết, cô bồ của anh có thể không chỉ có mình anh. Còn với chị, vợ của anh, anh là duy nhất. Anh có thể mua cho chị cái túi hàng hiệu, nhưng liệu có hàng hiệu nào có thể đền đáp ân tình mà vợ dành cho anh?

Ngày mai bầu trời sụp đổ, vợ anh vẫn sẽ gánh lấy nó, vì chồng con mình. Ngày mai, trời chỉ cần mưa thôi, anh không có thứ gì che chắn, bồ cũng sẽ bỏ anh đi. Anh không yêu vợ thật lòng, không thương vợ để hiểu cho chị.
Có cái lý gì, đi so sánh chị với bồ của anh?

Anh à, có một đạo lý này ở đời, có lẽ anh chưa biết: Đồ mình vứt đi có khi rất nhiều người muốn nhặt. Anh cười khinh khi nói: Tao vứt đi mà mày nhặt lại sao? Người ta nhổ vào mặt anh rồi bảo: Thằng ngu!
Cái sai lầm của người đàn ông là khi đã thành công thường bỏ quên và bội bạc với người vợ tào khang của mình.

http://phununews.vn

Ở Xứ Thiên Đường Xã Hội Chủ Nghĩa!


Lượm trên mạng

Mừng Ngày Phụ Nữ 20/10 - Đỗ Công Luận

Ảo Thuật Cắt Đôi Người

Mất Ngủ Và Giấc Ngủ Người Cao Tuổi - BS Nguyễn Ý Đức


Ở những người trẻ tuổi, mỗi một chu kỳ ngủ thường kéo dài từ sáu mươi tới chín mươi phút. Càng lớn tuổi thì các chu kỳ lại càng ngắn đi, Có nhiều vị cao tuổi không bao giờ ngủ. Và khi ngủ trở lại, họ rất khó mà ngủ.

Nguyên nhân
Có nhiều nguyên nhân đưa tới mất ngủ như là:
- trầm cảm, căng thẳng, buồn rầu và một số các rối loạn thần kinh tâm trí khác.
-Phụ nữ. Các bà thường hay thấy thói quen đi ngủ của mình kém phần thỏa mãn, nhất là khi có kinh, lúc có thai, sanh con và vào tuổi mãn kinh.
-Chệch múi giờ. Khi phải du lịch qua nhiều nơi khác nhau thì cơ thể ta không thích ứng kịp với sự thay đổi sáng chiều này và đưa tới khó ngủ.
-Vấn đề sức khỏe. Có nhiều vấn đề về sức khỏe gây ra khó ngủ, như là ung thư, viêm khớp xương, tim yếu, bệnh Parkinson…
-Dược phẩm. Rất nhiều loại thuốc khiến ta mất ngủ hoặc khó ngủ. Thí dụ chất kích thích như Ritalin hoặc amphetamine, thuốc giảm cân có ephedrine hoặc pseudoephedrine... Chúng ta còn nhớ có nhiều cụ cao niên mới sáng tinh sương đã thức giấc, ho sù sụ, hút thuốc lào rồi đi bộ khắp nhà, không cho ai ngủ.
-Cà phê. Khi uống vào buổi chiều hoặc trước khi đi lên giường thường hay sinh ra khó ngủ.
-Rượu uống trước khi ngủ có thể giúp ta rơi vào giấc ngủ nhưng ta hay thức giấc ban đêm.
-Thuốc lá là nguyên nhân thông thường làm mất ngủ, nhất là đối với quý vị cao niên, vì các cụ hay ho rồi ngủ khó.
-Một giấc ngủ thêm vào mỗi buổi trưa hoặc xế chiều làm ta ngủ khó khăn về ban đêm.
Người tuổi cao thường mất ngủ hơn giới trẻ. Họ khó đi vào giấc ngủ, thức dậy nhiều lần và trở lại ngủ rất khó khăn.

Điều trị và phòng ngừa sự mất ngủ
Chúng ta biết rõ về tại sao người cao niên lại khó ngủ nhưng chúng ta lại không biết cách điều trị chúng. Lý do tại sao ư?!! Tại vì ở người cao tuổi thì sự hóa già khác nhau từ người này sang người khác và hậu quả của chúng cũng khác nhau. Nếu chúng ta là một trong mấy chục triệu người khó ngủ thì sự hóa già hoặc tuổi tác không phải là thủ phạm chính. Chúng ta hãy đọc kỹ những điều căn bản trên và loại bỏ càng nhiều càng tốt những nguyên nhân gây ra mất ngủ. Sau đây là một số điều có thể giúp ta ngủ, dù chúng ta trẻ hoặc tuổi cao.
  1. Hãy vận động đều đặn, nhất là vận động thể hình, mỗi lần khoảng nửa giờ, vào buổi chiều nhưng không nên đợi khoảng sáu giờ trước khi đi ngủ. Ta sẽ ngủ khá hơn khi nhiệt độ trong cơ thể ta thấp và sự vận động nâng nó lên cao. Nhiệt độ cơ thể chúng ta thường thường lên cao ban ngày và xuống thấp về ban đêm nhưng ở người mất ngủ nhiệt độ đi theo lối khác: Họ không thấy ấm vào ban ngày và thấy lạnh vào ban đêm. Nếu chúng ta làm nhiệt độ cơ thể ấm hơn với vận động vào buổi chiều thì nhiệt độ cơ thể sẽ xuống khi ta sẵn sàng đi ngủ.
  2. Xin hãy đừng ám ảnh với mất ngủ và nhất là đừng cố gắng để ngủ. Càng cố ta càng khó ngủ.
  3. Tâm lý trị liệu và mấy loại thuốc trị trầm cảm có thể giúp cho người mất ngủ.
  4. Một cuộc thoa bóp sẽ giúp ta rơi vào giấc ngủ dễ dàng hơn, cũng như các phương tiện vật lý hoặc hóa học khác. Hãy chỉ cho người bạn đường cách thức thoa bóp.
  5. Làm tình sẽ giúp nhiều người dễ ngủ hơn.
  6. Thay đổi giờ làm việc như sau: trước hết là làm việc ban ngày, rồi buổi chiều và sau cùng là ban đêm. Hãy giữ lịch này trong ba tuần lễ. Nếu chúng ta thay đổi thường xuyên sẽ không giúp đồng hồ sinh học của ta thích ứng.
  7. Người cao tuổi thường hay mẫn cảm với caffeine, vậy thì những ai có khó khăn với giấc ngủ nên tránh dùng vào buổi chiều. Tức là không có cà phê, nước ngọt, xúc cù là, nước trà hoặc viên thuốc giảm ăn.
  8. Hãy đừng uống rượu ban đêm. Rượu có thể giúp ta ngủ nhưng giấc ngủ không sâu và hay thức dậy. Hãy uống một ly sữa ấm rồi tắm nước ấm chừng ba mươi phút.
  9. Hãy đừng hút thuốc lá trước khi đi ngủ. Chất nicotine trong thuốc lá là chất kích thích, làm tăng huyết áp, trái tim đập mau và làm não bộ hoạt động mạnh hơn.
  10. Có thể là chúng ta thỏa mãn cơn đói với một chút thức ăn trước khi đi ngủ nhưng tránh những thứ quá hậu hĩnh, có nhiều chất béo, vì chúng tăng dịch vị chua của bao tử và gây ra khó tiêu.
  11. Một chế độ dinh dưỡng với nhiều rau, trái củ quả sẽ giúp rất nhiều cho sức khỏe của ta và giúp ta ngủ dễ dàng hơn.
  12. Nếu ta đã mất ngủ mới đây, hãy đừng cố gắng ngủ ngày hôm sau vì ta sẽ khó ngủ vào tối kế tiếp.
  13. Hãy giữ phòng ngủ hơi lạnh hơn các phòng khác. Ta sẽ ngủ tốt hơn nếu nhiệt độ cơ thể xuống thấp một chút. Phòng ngủ nên tối và nếu sáng quá, nên mang tấm vải che mắt.
  14. Hãy cùng bác sĩ coi lại tất cả dược phẩm mà ta đang dùng và loại bỏ những thứ làm ta mất ngủ.
  15. Hãy cất đồng hồ trong phòng ngủ và nằm đó đếm thời gian đi qua.
  16. Hãy xin bạn bè đừng điện thoại cho ta vào ban đêm, vì câu chuyện sẽ kích thích ta hoặc làm ta phải suy nghĩ.
  17. Mỗi tối hãy đi ngủ và thức dậy vào cùng giờ. Cơ thể chúng ta khoái lịch trình đều đặn, dù là ăn uống, đi cầu hoặc là đi ngủ. Hãy đừng ngủ vào cuối tuần, mặc dù có vẻ hấp dẫn, nhưng nó sẽ làm đồng hồ cơ thể xáo trộn.
  18. Nếu nệm và áo gối làm ta không thoải mái thì hãy mua loại khác. Nhớ áo ngủ cần rộng rãi thoải mái.
  19. Có nhiều loại băng ghi lại tiếng nhạc êm dịu, tiếng nước chảy nhẹ nhàng hoặc tiếng mưa rơi tí tách… làm ta ngủ dễ dàng hơn.
  20. Đừng vào giường trước khi buồn ngủ.
  21. Thiền định đôi khi giúp ta ngủ dễ dàng. Hãy nhắm mắt, thư dãn cơ bắp, và đếm từ 100 xuống số không và cố gắng thư dãn bắp thịt khi ta ngủ.
  22. Trước khi dùng viên thuốc ngủ, hãy tới một phòng chuyên về mất ngủ, nơi đây có các nhà chuyên môn giúp xác định và điều chỉnh các vấn đề của sự ngủ. Chẳng hạn nếu chẳng may bạn bị ngưng thở khi ngủ và nếu người bạn đường có than phiền bạn ngáy hoặc hơi thở không đều. Bệnh này có thể chữa bằng nhiều cách như là cho một làn không khí chạy vào mũi để để mở rộng đường không khí hoặc giải phẫu để loại bỏ những mẩu thịt dư thừa cản trở sự thở.
Còn các viên thuốc ngủ thì sao?
Trên nguyên tắc thì chúng ta không nên dùng thuốc ngủ, nhất là quý vị cao niên. Vì đa số các loại này đều tạo thành thói quen mà thói quen thì không dễ mà bỏ được. Cho nên, trước khi dùng, ta nên hỏi ý kiến bác sĩ trước.

Điều cần nhớ về giấc ngủ.
  1. Mất ngủ là tình trạng trong đó ta cảm thấy mệt mỏi vào ngày hôm sau mặc dù đêm vừa qua ta có vẻ như đã ngủ được vài giờ.
  2. Có nhiều nguyên nhân gây ra mất ngủ, như là buồn phiền, nếp sống , dược phẩm, bệnh tật..
  3. Người cao tuổi cũng cần ngủ như mọi người nhưng đôi khi họ cảm thấy không ngủ được như thời còn trẻ. Đó là vì có nhiều thay đổi sinh học trong chu kỳ ngủ của họ.
  4. Các loại thuốc bán tự do giúp cho khó ngủ vừa phải nhưng các thuốc loại chống dị ứng thường làm nhiều vị cao niên cảm thấy ngây ngất và nhiều khó chịu khác vào ngày hôm sau.
  5. Melatonin hiện nay đang được dùng để chữa mất ngủ nhưng sự công hiệu của nó chưa được công nhận và hậu quả lâu dài chưa biết rõ.
BS. Nguyễn Ý Đức

Giải Nobel "Nói Phét" !!!



Bần dân xin hỏi ngu để mở mang tầm mắt mong cao nhân giải thích dùm?
* Máy bay thần sấm F105 Thunderchief đạt tốc siêu thanh Mach 2 
 (2250km/h) trần bay trên 10000m, tầm hoạt động hiệu quả để ném bom 3000 - 4000m.
* Súng trường CKC tầm bắn 800 - 1000m tầm hiệu quả 300m
19 người mỗi người 1 viên bắt rớt f105, bắn bằng cách nào? Có cao nhân nào uyên bác giải thích dùm.



Lượm trên mạng

Friday, October 20, 2017

Dân Buôn Lậu Giấu Ma Túy Qua Biên Giới Như Thế Nào?

Những Bàn Tay Đã Nắm


Một lần ông xã ngồi mân mê bàn tay tôi rồi hỏi: “Nói anh nghe, bàn tay này đã nắm bao nhiêu bàn tay rồi?” Một câu hỏi không hề dễ trả lời, thậm chí là không thể trả lời cho chính xác. Có những bàn tay ta nắm rồi buông, và chẳng bao giờ còn nhớ lại. Có những bàn tay, nắm rồi nhớ mãi dù năm tháng đi qua.

Bàn tay tôi nắm đầu tiên là của ai, là bố hay là mẹ? Tôi chắc chắn không biết. Nhưng tôi biết đó là hai bàn tay tôi đã nắm nhiều nhất thuở ấu thơ. Những bàn tay to, thô ráp bởi cày cuốc ruộng đồng, những bàn tay như thần thánh có thể làm hết thảy mọi việc. Bàn tay bố dắt tôi chập chững bước đi. Bàn tay mẹ cầm tay tôi uốn từng nét chữ. Bất cứ khi nào tôi ngã, hay khi tôi buồn khóc, ốm đau, sẽ có bàn tay rộng lượng chìa ra cho tôi nắm vào để biết rằng mình đang được vỗ về an ủi. Sau này lớn lên, tôi lấy chồng xa, thỉnh thoảng đưa con về thăm nhà, ngủ chung với mẹ. Những đêm chờ mẹ ngủ say, tôi cầm bàn tay mẹ áp vào ngực mình. Bàn tay vẫn to, đầy những nốt chai sần và nay đã nhăn nheo gầy guộc. Và tôi khóc, cảm giác nhớ tiếc một cái gì đó.

Tôi nhớ bàn tay người con trai đầu tiên mà tôi gọi đó là mối tình đầu. Đôi bàn tay đẹp, dài với những chiếc móng được cắt gọt cẩn thận. Người ấy thường nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, dùng ngón tay mình vẽ vẽ vào lòng bàn tay tôi rồi hỏi: “Đố em biết anh vừa viết gì?”. Tôi lắc đầu. Anh cười nói anh viết rằng: “Anh muốn nắm tay em đi hết con đường đời dài rộng” .Nhưng rồi mọi lời hứa hẹn đều như gió thoảng mây bay. Bàn tay ấy đã buông lơi, thôi không còn nắm tay tôi mà tìm đến một bàn tay khác. Những lúc buồn, tôi vẫn vô thức tự vẽ vẽ lên lòng bàn tay mình. Rồi lại tự cười một mình khi nhận ra mình giống hệt một kẻ ngốc.

Ngày có người con trai cầm tay tôi nói lời cầu hôn, tôi cảm nhận rõ sự gai góc xù xì trong bàn tay ấy. Cảm giác ấy khiến tôi liên tưởng đến bàn tay mềm mại của mối tình đầu, rồi chợt thốt lên: “Sao bàn tay anh xấu thế?”. Anh nhìn tôi, bật cười giải thích, vì nó không được lớn lên trong mượt mà nhung lụa mà lớn lên bởi những gánh nặng mưu sinh, vì nó không được nâng niu mà đã bao phen trầy da chảy máu. Rồi anh nhìn vào mắt tôi, bàn tay siết chặt bàn tay: “Em cứ tin, nó không đẹp nhưng chẳng ngại khó khăn nào cả, hãy cứ vững tâm mà nắm lấy, được không?”.

Cuối cùng thì tôi đã nhận lời nắm lấy bàn tay ấy, để anh dắt lên xe hoa, để anh lồng vào ngón tay chiếc nhẫn cưới, để anh lau những giọt nước mắt ngày tôi về nhà chồng. Bàn tay ấy đã tự vào bếp nấu cho tôi bát cháo ngày tôi ốm, tự cắm hoa vào lọ những ngày kỉ niệm yêu đương. Bàn tay ấy đã dắt tôi đi qua bao nhiêu ngày tháng chông chênh đan xen những lo toan và niềm hạnh phúc. Đôi bàn tay xù xì nhưng cứng cáp và ấm áp vô ngần.

Ngày tôi đau tưởng chừng xé ruột để cho chào đời một sinh linh, đứa con gái bé bỏng của tôi sau khi được y tá tắm rửa sạch sẽ được đặt nằm cạnh mẹ. Hai bàn tay nhỏ xíu yếu ớt. Tôi nhẹ nhàng chạm vào bàn tay con, hạnh phúc đến ứa nước mắt. Đó là khi tôi biết rằng mình đã thực sự trưởng thành, và tin rằng mình sẽ mạnh mẽ hơn để có thể che chở cho con, để dắt con đi suốt những tháng năm thênh thang phía trước.

Những đêm nằm bên con, cầm lấy tay con đặt nhẹ lên môi hôn, chợt nghĩ rằng có lẽ ngày xưa mẹ mình cũng nâng niu và yêu thương mình nhiều đến thế. Rồi một ngày con gái mình sẽ lớn, sẽ lại đặt bàn tay vào một bàn tay khác mà con thương yêu. Chỉ mong con gặp đúng người để tin, và bàn tay không bị buông lơi trong nỗi đớn đau thất vọng.

Ngày ông nội mất, tôi nghẹn lòng nhìn bà nội cầm tay ông kể lể về những tháng ngày xưa cũ khi ông bà còn trẻ. Hai người đã cùng nhau sống chung hơn nửa thế kỉ với bao nhiêu yêu thương, giận hờn, khổ đau, hạnh phúc. Vậy mà nay tay bà còn ấm, tay ông đã lạnh ngắt rồi. Chẳng ai cưỡng được số mệnh, chẳng ai đâu. Ai rồi cũng sẽ một ngày về nằm trong lòng đất. Có người ra đi trong ồn ào khóc lóc, có người lìa khỏi thế gian trong lạnh lẽo cô đơn. Người ra đi bởi đã trả xong nợ cõi trần. Chỉ là người ở lại sẽ mang nhiều nuối tiếc xót xa khi biết rằng bao nhiêu yêu thương lúc này cũng không thể sưởi ấm cho người được nữa.

Thỉnh thoảng tôi vẫn đưa tay mình lên trước mặt rồi tự hỏi lại câu chồng mình đã hỏi: Bàn tay này đã nắm bao nhiêu bàn tay? Nhiều, nhiều lắm. Có những cái nắm tay khiến mình nhớ mãi, có những cái nắm tay buông rồi là quên ngay. Có những cái nắm tay thật chặt, cũng có cái nắm tay buông lơi hờ hững. Chợt nhận ra một bàn tay đẹp không phải là bàn tay thon dài mềm mại với những chiếc móng được tỉa tót sơn màu. Một bàn tay đẹp là chìa ra đúng lúc mình cần, nắm tay mình qua những đoạn đường đời chông chênh sỏi đá, dẫu mệt mỏi cũng không buông, dẫu xa xôi cũng không nản.
Nếu chúng ta đang có những bàn tay để nắm, xin hãy trân trọng từng phút giây. Đừng mơ mộng những bàn tay xinh đẹp của ai kia mà buông lơi bàn tay gần gũi ấm áp ở bên mình. Nắm lấy tay nhau, cử chỉ ấy ấm áp hơn mọi lời nói yêu thương đầu môi chót lưỡi.

Bởi cuộc đời nhiều bất trắc, ai biết được khi nào ai nhắm mắt xuôi tay. Ai biết được khi nào tay mình vẫn ấm áp đây mà bàn tay ai kia đã vô chừng lạnh lẽo. Vậy nên khi sống không đem đến cho nhau sự ấm áp, thì khi lìa khỏi nhân gian có bịn rịn tiếc thương cũng còn ý nghĩa gì?


Lê Giang ( Dân Trí)

Ngày Vượt Biên Nhìn Lại - Vietnamese Exodus - Youtube Marian Tran

8 Dấu Hiệu Đáng Sợ Về “Quả Bom Nổ Chậm” Trong Lòng Nhật Bản


Nhật Bản đang phải đối mặt với hiện tượng mà các nhà kinh tế học gọi là “quả bom nhân khẩu học”.

Tỷ lệ sinh ở mức thấp kỷ lục khiến cơ cấu dân số của đất nước mặt trời mọc bị già hóa nhanh chóng, kéo theo đó là chi tiêu tiêu dùng sụt giảm và nền kinh tế này đã rơi vào trạng thái ì ạch suốt 25 năm qua.

Bên cạnh đó là gánh nặng về an sinh xã hội. Người cao tuổi sống lâu hơn khiến chi phí cho họ tăng lên, làm giảm ngân sách cho các thế hệ về sau – những người còn không có con cái để chăm sóc họ khi về già.
Business Insider chỉ ra những dấu hiệu rõ ràng nhất có thể nhìn thấy trong cuộc sống thường ngày ở Nhật Bản báo hiệu “quả bom hẹn giờ” đang đếm ngược.

Hiện ở Nhật Bản có 68.000 người trên 100 tuổi


2017 đánh dấu năm thứ 47 liên tiếp Nhật Bản tự phá kỷ lục của chính mình về số người đã bước qua sinh nhật lần thứ 100. Nếu như năm 2016 ở Nhật có 65.000 người hơn 100 tuổi trên tổng dân số 127 triệu người, theo số liệu từ tờ Asahi Shinbun con số của năm 2017 là 67.824 người.
Nhật Bản có tỷ lệ người trên 100 tuổi cao nhất thế giới, 4,8 trên mỗi 100.000 người. Ở Mỹ tỷ lệ chỉ là 2,2.

Tã dành cho người lớn bán chạy hơn cả tã trẻ em


Kể từ năm 2011, doanh thu từ tã dành cho người lớn đã vượt trội so với doanh thu từ tã trẻ em.
Xu hướng này phản ánh chính xác người cao tuổi ở Nhật đông đúc như thế nào. Nhóm trên 65 tuổi là nhóm đông dân nhất. Trong số 127,11 triệu dân, khoảng 26,7% là người cao tuổi.
So với 6 năm trước, tỷ lệ đã tăng 3,7 điểm phần trăm.

2016 đánh dấu tỷ lệ sinh ở mức thấp nhất trong 117 năm trở lại đây


Kể từ năm 1899, số trẻ em được sinh ra ở Nhật luôn ở trên mức 1 triệu trẻ - cho đến năm 2016. Khi thống kê số trẻ được sinh ra trong năm 2016, Chính phủ ghi nhận con số 981.000.
Trong khi đó số người chết giảm xuống còn khoảng 1,3 triệu người.

Bắt đầu xuất hiện hiện tượng “granny dumping”


Ubasute là 1 từ cổ trong tiếng Nhật có nghĩa tương tự như cụm từ “granny dumping”, ám chỉ con cháu gửi ông bà cha mẹ lên núi ở vì không thể chăm sóc họ do quá nghèo.
Vài thế kỷ trước, từ ubasute ra đời vì làn sóng mang cha mẹ ông bà lên núi ở. Ngày nay một số tờ báo ở Nhật cho rằng hiện tượng ubasute đang quay trở lại do tình hình kinh tế khó khăn và dân số già hóa. Thay vì lên núi, họ đưa người già tới viện dưỡng lão hoặc các tổ chức từ thiện hay thậm chí là bỏ mặc bởi vì không có đủ điều kiện tài chính để chăm sóc.
May mắn là hiện tượng này chưa lan rộng. Theo ước tính chỉ có vài trăm trường hợp xảy ra mỗi năm.

Nhà tù biến thành trung tâm y tế


Khoảng 20% số vụ phạm tội ở Nhật là do người cao tuổi gây ra. Hầu hết là ăn cắp vặt, trộm đồ trong các cửa hàng siêu thị. Kết quả là nhà tù trông giống như trung tâm y tế chăm sóc cho người già. Các quản giáo giúp phạm nhân vệ sinh cá nhân và mặc quần áo. Thậm chí điều kiện sống trong tù quá tốt để làm giảm tỷ lệ phạm tội.

Bình thường thì con cháu sẽ chăm sóc những người này sau khi họ được thả. Tuy nhiên trong nhiều trường hợp vì cuộc sống quá khó khăn và đơn độc, người cao tuổi cảm thấy ở tù là lựa chọn tốt hơn.

Đồng hồ đếm ngược sắp đổ chuông


Theo thời gian thì tỷ lệ sinh quá thấp và không được cải thiện trong một thời gian dài trong khi không có nguồn người nhập cư đáng kể có thể khiến cả 1 đất nước lâm vào tình trạng bị tuyệt chủng.
Trong ngắn hạn, điều đó có nghĩa là đến năm 2100, số dân của Nhật Bản có thể sụt giảm 34%.
Còn nếu nhìn xa hơn, các nhà nghiên cứu Nhật Bản cho rằng người Nhật sẽ tuyệt chủng vào ngày 12/8 năm 3776.

Liều lĩnh đưa ra quyết định kết hôn


Một trong những bức tranh miêu tả rõ nét nhất “quả bom nhân khẩu học” là những người trẻ tuổi tập trung quá nhiều thời gian cho công việc thay vì các mối quan hệ xã hội.
Thực ra nguyên nhân là do áp lực về kinh tế. Họ vẫn muốn kết hôn, vì thế sẽ dàn xếp bằng cách kết hôn với bạn thân hoặc người quen để khỏi tốn thời gian và tiền bạc cho việc hẹn hò.

Những nhân viên chết vì làm việc quá sức


Hiện tượng karoshi đang xuất hiện ngày càng nhiều ở Nhật Bản. Một báo cáo được công bố từ tháng 10 năm ngoái về karoshi và các nguyên nhân dẫn đến cái chết cho thấy hơn 20% trong tổng số 10.000 người tham gia khảo sát cho biết họ làm thêm ít nhất 80 tiếng mỗi tháng.
Chính phủ Nhật đang ráo riết thực hiện các biện pháp nhằm khuyến khích người dân rời văn phòng đúng giờ và có những ngày nghỉ ngơi hoàn toàn tránh xa khỏi công việc.

Thu Hương
Theo Trí thức trẻ/Business Insider